Người phụ nữ Việt rời Hàn Quốc sau 19 năm sống không giấy tờ: “Tôi bắt đầu ghét nơi đã dành cả tuổi trẻ”
“Tôi bắt đầu ghét Hàn Quốc” - Nữ lao động nhập cư người Việt Nam rời Hàn Quốc sau 19 năm sống không giấy tờ, khép lại tuổi trẻ nơi đất khách

“Tôi ghét Hàn Quốc rồi.”
Đó là lời tâm sự của Park Young Joo, 37 tuổi, một lao động nhập cư không giấy tờ đã sống tại Hàn Quốc suốt 19 năm. Chị quyết định thu dọn cuộc sống, đưa chồng và hai con trở về quê nhà Việt Nam.
Gần hai thập kỷ ở xứ người, ký ức không chỉ có đau khổ. Chị từng gặp những con người tử tế, những mối duyên quý giá. Thế nhưng sau một sự việc xảy ra vào ngày 28 tháng 10 năm ngoái, chị đã hạ quyết tâm rời đi.
Rời quê hương khi còn là sinh viên
Thời còn đi học, vì hoàn cảnh gia đình sa sút, Young Joo buộc phải bỏ dở việc học và sang Hàn Quốc. Chị lựa chọn kết hôn di trú để phụ giúp cha mẹ.
Nhưng cuộc sống làm dâu nơi đất khách không hề dễ dàng.
Chỉ sáu tháng sau khi đến Hàn, chị nhận tin bà ngoại ở Hải Phòng lâm bệnh nặng. Chồng và mẹ chồng không cho chị về thăm. Cùng năm đó, cha ruột qua đời vì bệnh, chị vẫn không được phép trở về chịu tang.
Cuối cùng, chị rời khỏi nhà chồng và trở thành lao động nhập cư không giấy tờ.
Dù mang nhiều tổn thương, chị vẫn cố gắng thích nghi. Thời gian sống ở Hàn Quốc thậm chí còn dài hơn quãng đời chị lớn lên tại Việt Nam. Thế nhưng cuối cùng, chị vẫn quyết định rời bỏ nơi này.
Ngày 9 vừa qua, chị cùng chồng và con trai lên máy bay về nước.

15 năm gắn bó với khu công nghiệp Seongseo
Suốt 15 năm, Young Joo sống trong một căn nhà tập thể nhỏ ở vùng rìa Khu công nghiệp Seongseo. Đó là khu dân cư chật hẹp mọc lên trên những mảnh đất thừa sau khi khu công nghiệp hình thành. Nhà cửa san sát, ánh nắng khó lọt vào. Ban ngày vẫn phải bật đèn.
Con trai lớn của chị được gửi về quê nuôi từ khi mới bảy tháng tuổi vì chị không đủ tự tin chăm con nơi đất khách. Đến con trai thứ hai, chị tự nhủ phải tự tay nuôi dạy. Chị tăng ca, làm thêm cả ngày nghỉ để cải thiện thu nhập. Con được gửi nhà trẻ đều đặn. Chị may cả hanbok cho con mặc dịp lễ.
Nhưng cuộc sống của một người không giấy tờ luôn bấp bênh như đi trên ranh giới vô hình. Mỗi ngày đi từ nhà đến nơi làm việc đều giống như vượt qua một đường biên giới.
Chị từng hy vọng khi con trai tròn sáu tuổi vào năm 2028, mình có thể xin tư cách cư trú tạm thời và sống ổn định hơn. Cho đến khi chị chứng kiến một cái chết.

Cái chết khiến chị quyết định rời Hàn Quốc
Ngày 28 tháng 10 năm ngoái, tại chính khu công nghiệp nơi chị làm việc, một nữ thanh niên 25 tuổi tên Tú Anh đã thiệt mạng trong lúc lực lượng chức năng truy quét lao động nhập cư.
Tú Anh thậm chí không phải người cư trú bất hợp pháp. Cô đang nỗ lực xây dựng tương lai cho mình.
“Cô ấy không phải lao động bất hợp pháp. Chỉ đang cố sống tốt hơn thôi. Vậy mà họ truy đuổi suốt ba tiếng. Cuối cùng cô ấy chết. Khoảnh khắc đó tôi hiểu cách Hàn Quốc nhìn chúng tôi. Họ không coi chúng tôi là con người.”
Từ giây phút ấy, chị không còn muốn ở lại.
“Tuổi trẻ của tôi đã dành hết cho nơi này. Nhưng nơi này cứ liên tục đẩy tôi ra. Tôi chỉ còn lại cảm giác oán giận.”
Những năm tháng bị đẩy ra bên lề
Chị từng làm ở xưởng dệt, nhà máy điện thoại, rồi ra nông thôn lao động. Nợ lương là chuyện thường xuyên. Không có tiền thôi việc. Bị cấm đi vệ sinh. Bị đối xử như máy móc. Các đợt kiểm tra, truy quét lao động diễn ra bất ngờ ngay cả ở chợ hay khu dân cư. Nỗi sợ bị bắt, bị trục xuất luôn thường trực. Chị nghĩ mình có thể chịu đựng tất cả. Nhưng cái chết của Tú Anh thì không.

Những con người đã giúp chị tồn tại
Dù quyết định rời đi, điều khiến chị nhớ nhất vẫn là con người Hàn Quốc. Đặc biệt là các thành viên công đoàn thuộc Công đoàn Kim loại Hàn Quốc chi nhánh Seongseo.
Năm 2014, chị bị tai nạn giao thông nghiêm trọng và phải nhập viện 13 tuần. Không có bảo hiểm, chi phí điều trị tăng vọt. Công đoàn đã đứng ra giúp chị đòi tiền bồi thường. Từ đó, chị tham gia hoạt động xã hội và lần đầu cảm nhận được sự ấm áp của tình người.
“Hàn Quốc rất khắc nghiệt, nhưng cũng rất đẹp. Không phải vì phong cảnh, mà vì tấm lòng con người. Tôi đã gặp những người coi chúng tôi là con người thật sự.”
Rời đi để còn kịp nói lời tạm biệt
Chị nói nếu bị bắt và trục xuất đột ngột, chị sẽ không kịp nói lời chia tay. Vì thế chị chọn rời đi bằng chính đôi chân mình.
“Trước khi đi, tôi muốn ăn bữa cơm cuối cùng với họ, muốn ôm họ. Nếu bị bắt hoặc chết, tôi đâu còn cơ hội nói lời tạm biệt.”
Căn phòng nhỏ khoảng 10 mét vuông giờ đã trống. Một người nhập cư khác có thể sẽ đến ở. Và có lẽ lại tiếp tục sống cuộc đời bấp bênh giữa những đường biên vô hình, giống như chị từng sống.
Theo Newsmin
Bình luận 0